Archive

Archive for the ‘Đi ba lô trên đất Mỹ…’ Category

Hang Out Festival 2019 Gulf Shore, Dancing Girl at midnight…

March Sunset, Panama Beach Hoàng hôn tháng Ba…

Shark landed up! Cá mập lên bờ, Panama Beach yêu quý…

Thủ phủ Alabama thấy buồn buồn?

Là Montgomery city.

Ở xa nhìn thấy thành phố cũng lớn lớn mà sao đi vô trong thấy nhà cửa, building giống một thị trấn hơn là một thành phố?

Chạy xe cẩn thận, Alabama!

Bước vô đất tiểu bang Alabama thấy biển báo này kia nhắc nhở về giao thông hơi bị nhiều. Có vẻ như nhiều hơn mấy tiểu bang khác???

Đại thể lái xe thì không nhắn tin, không chạy nhanh qua nơi thi công, không xí xọn ăn uống tô son, không hùng hổ chạy cướp đường cúp đầu xe khác…

Một nhát 2 mạng!

 

Chưa biết Hồng già là ai mà! Sa mạc nắng nóng ruồi xuất hiện liền. Giải lao ăn trưa đâu đó trên đường xuyên bang Arizona- New Mexico…

Ngày tháng năm…

Mỹ miễn visa du lịch cho công dân Việt Nam? Còn khuya!

Tự nhiên ở đâu giang hồ đồn là Mỹ sẽ miễn visa du lịch cho công dân Việt Nam!

Còn khuya!

Còn lâu!

Tin vịt!

Rào cản visa đưa ra, đầu tiên là để ngăn chặn di dân từ khắp thế giới đổ vào Mỹ. Người ngoại quốc đi du lịch Mỹ nếu muốn được cấp visa thì phải chứng minh là sẽ trở lại đất nước của mình chứ không trốn lại Mỹ để sống và làm việc. Thứ hai nữa là tiền thu từ việc cấp visa cũng bộn, hiện nay là 160 đô la cho visa có thời hạn 1 năm và ra vào Mỹ nhiều lần. Read more…

Tết tuyết nơi xứ người.

Tết mà muốn đi đâu cũng chẳng được.

Tiểu bang đã ra lệnh cấm mọi người lái xe ra đường

Lệnh cấm nguyên văn là “Sau 4 giờ chiều ngày 8 tháng 2 năm 2013 ai còn lái xe trên đường sẽ bị phạt đến 500 đô và có thể bị tù đến 2 năm”

Lý do là bão tuyết dữ dội nên nếu có ai đi đường mà bị nạn nhà nước cũng khó mà làm gì để cứu được.  Read more…

Bỏ quên nước Mỹ?

Lâu ngày ngồi lẩm nhẩm mới thấy là hơn cả năm rồi chẳng đi chơi đâu.

Dân ba lô đi bụi quen rồi mà ngồi lỳ một chỗ như vậy kể cũng là lâu lâu.

Do hiên tại đang làm nhiệm vụ chính là hộ tống con gái đi du học xứ người nên phải chỉn chu trách nhiệm của phụ huynh. Read more…

Lang thang đêm Rằm Tháng Bảy…

Chuyện lang thang vào ban đêm đúng ngày Rằm Tháng Bảy cũng chả phải mình chủ ý là mấy.
Nguyên do là thế này.
Bữa nay ngày dương là 31 tháng Tám 2012 cũng là 15 âm lịch, tức là ngày ăn chay của mình.
Nói ra mắc cỡ!
Tiếng là ăn chay nhưng một năm chỉ ăn 1 ngày Rằm Tháng Bảy thui, duy nhứt 1 ngày và cũng duy trì chắc cũng được khoảng 20 năm rùi.
Cũng có thâm niên gớm! Read more…

Bị đóng thuế ở LAX.

LAX là ký hiệu hàng không quốc tế của phi trường Los Angeles. Cũng như Bangkok được ghi là BKK rồi Nội Bài của Hà Nội được ghi là HAN và Tân Sơn Nhất của Sài Gòn là SGN vậy. Ngay cửa ngõ của phi trường lớn nhất phía Nam Cali thấy có dựng hàng chữ LAX lớn thật lớn để chào đón du khách nên mình cũng gọi nó theo tên này.
Đúng ra mình không bị vịn thuế ở phi trường này vì lần đầu đi Mỹ đâu có mang hành lý gì nhiều, dân ba lô đi chơi mà. Nhưng khi transit ở phi trường Đài Bắc bà chị áo hồng mua thuốc lá 555 nơi cửa hàng miễn thuế hơi bị nhiều nên mình nổi máu hiệp sỹ xách dùm cho chị vì túi xách chị chứa hổng hết mà ba lô mình còn trống nhiều. Read more…

Những đám lửa chiều Thu…

(Tặng Hồng Loan)


Thật không ngờ những chiếc lá xanh ngắt một màu lại có lúc chuyển biến thành những đám lửa kỳ diệu trong ráng chiều Thu…
Mình chẳng biết nói gì hơn là ngỡ ngàng trước vẻ đẹp muôn sắc màu của thiên nhiên xứ Mỹ.
Lá xanh rồi lá rụng…
Cuộc đời của lá dẫu không dài nhưng vẫn đem đến bao niềm vui cho cuộc đời và vun đắp lên sự đa dạng của Tạo Hóa.
Mình chạy thể dục nhân tiện cầm máy hình theo tập làm phó nháy trong mấy ngày qua…
Vui đáo để!
                                  
                        
                                         
              
                                    
                  
                           
                      
                       
           
                       

Bay vào đất Mỹ, thất vọng ban đầu!

(Phần 1: Lang thang Cali.

Bay vào đất Mỹ thất vọng ban đầu!)

Mình luôn nhớ rất rõ cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy xứ Mỹ.

Chán!

Thất vọng!

Niềm hứng khởi của chuyến đi giảm một mớ!

Nước Mỹ là đây sao?

Khi ở Việt Nam xem phim ảnh của Mỹ thấy xứ này đẹp lắm mà.

Cứ tự nhủ phải đến Mỹ một lần cho biết.

Nói chung là háo hức lắm.

Vậy mà khi thấy đất Mỹ thì ôi thôi…

Cảm nhận đầu tiên là toàn cát không là cát.

Rồi đồi trọc mênh mông, rồi lại núi tuyền núi với đá sỏi khô cằn chẳng chút sự sống.

Khi bay từ biển vào, từ trên cao nhìn xuống là những trảng cát mênh mông, biển thì phải có cát rồi nên chẳng thắc mắc làm gì, nhưng bay tiếp vào sâu lục địa cũng chẳng thấy có mấy ngôi nhà. Cứ hết cát lại đến đồi, hết đồi lại đến núi, rồi sau núi lại thấy cát rồi lại thấy núi nữa! Dõi mắt ra xa cho đến hút tầm mắt, nơi cuối đường chân trời cũng vẫn vậy, chỉ tuyền một màu nâu vàng nhàm chán với trùng trùng lớp lớp những dãy núi mang trên mình chúng biết bao vết nứt như bị chém bởi những nhát dao khổng lồ. Vừa nhìn núi vừa đoán mò phải chăng đây chính là một phần của dãy Sierra Nevada nổi tiếng nằm giữa hai tiểu bang California và Nevada. Thi thoảng mới thấy có một nhà máy nằm trơ trọi giữa sa mạc, chắc là để lữ khách cảm thấy đỡ hiu quạnh!

Khi chưa đến Mỹ cứ hình dung như trong phim hẳn phải thấy những tòa nhà cao ngất, phố xá nhộn nhịp, xe hơi lao vun vút trên những xa lộ…

Vậy mà chào đón khách phương xa là một bức tranh khổng lồ của sự đơn điệu.

Điều an ủi là cứ vài phút lại thấy mấy chiếc máy bay thể thao lao vun vút bên dưới, dọc ngang trên tấm tranh sa mạc khổng lồ, như những con chuồn chuồn nhỏ đang tranh thủ bay trốn trời mưa, nhìn cũng thấy vui mắt.

Nói cho rõ thêm khi mua vé ở Việt Nam mình đã cố ý chọn chỗ ngồi sát cửa sổ cho chặng Đài Bắc- Los Angeles, phía bên trái của tàu bay và chọn chuyến bay vào Mỹ ban ngày. Bụng bảo dạ là lần đầu đi thăm xứ cờ hoa, phải chịu khó nhìn ngắm xem quê hương chú Sam có gì đặc sắc không.

Vậy mà những gì nhìn thấy ban đầu thật “nản lòng chiến sỹ” quá!

Từ lúc tiếp giáp với đất liền cho đến gần Los Angeles áng chừng cũng gần một tiếng đồng hồ, phong cảnh không có gì thay đổi. Mà cũng thấy lạ là tàu bay vào đất Mỹ, cứ nghĩ Đài Loan nằm ngang ngang với Los thì phải hạ cánh trực diện xuống thành phố mới đúng, đằng này nó lại vào từ phía Bắc của Los, đâu đó gần Mũi Arguello và Lompoc city.  Nhìn đồng hồ lúc đó là 13 giờ. Theo bản đồ của tàu bay thì thấy còn cách Los khoảng 250 km rồi cứ vậy bay xuôi xuống phía Nam . Rõ ràng phía dưới phải là những thành phố như Montecito, rồi Santa Paula hoặc Simi Valley và Thousand Oaks… cũng trù phú lắm chứ đâu phải toàn sa mạc với đồi trọc, chẳng biết cơ trưởng bay theo đường nào mà nhà cửa phố phường trốn đâu hết trọi!

Nhớ tới mấy bài viết đọc đâu đó trên mạng của mấy bà con người Việt mình khi đi Mỹ định cư, lần đầu thấy đất Mỹ cũng thất vọng y chang mình, mọi người than “miền đất hứa đâu chưa thấy mà chỉ thấy toàn đá với sỏi, quê hương đã ở phía sau lưng rồi mà tương lai vẫn bất định, tiếng Mỹ thì không biết, lo lắng đến ứa nước mắt…” Mình hoàn toàn cảm nhận được tâm trạng của những đồng hương xa xứ khi đặt chân lên miền đất lạ, chỉ khác là mình thì đi chơi vài bữa rồi về nên không đến độ “lo lắng đến ứa nước mắt…” nhưng cũng thấy oải oải, đến Mỹ lần đầu mà lại “đi ba lô” có một mình,  khi xuống máy bay rồi mà đi đây đi đó giữa những đồi núi như đã thấy thì không hề dễ dàng.

Chắc chắn là không có xe ôm và tuktuk như ở Việt Nam mình và Thailand!

Nhìn địa hình xứ Mỹ kiểu này mà đi xuyên qua bờ Đông tới 5000 km đến Washington DC chắc xa xôi và gian nan lắm?

Khi cơ trưởng thông báo tàu bay chuẩn bị hạ cánh xuống Los Angeles, phong cảnh phía dưới mới bắt đầu giống…Mỹ một chút: những biệt thự vuông vắn, những xa lộ chằng chịt nhưng rộng rãi với hàng hàng lớp lớp các loại xe lao nhanh khắp các hướng. Ngạc nhiên một điều là trông Los không có vẻ gì là một đô thị lớn cả, thành phố rộng nhưng trải dài trong một lòng chảo với đa số là nhà trệt chứ không có mấy những building cao tầng. Chỉ khu downtown là ra dáng đô thị một chút nhưng cũng không đồ sộ như mình vẫn hình dung. Dẫu sao phong cảnh như vậy cũng làm tâm trạng của người “đi ba lô” đỡ thấy nản hơn. Thôi thì đã lỡ phóng lao rồi, sốc ba lô mà dấn tới chứ đâu còn lựa chọn nào khác!

Sau này khi đã ra vào Mỹ nhiều lần mới thấy cảm giác lần đầu thất vọng đó dường như là trách oan cho quê hương chú Sam!

Thật ra có rất nhiều chọn lựa khi bay đến nước Mỹ. Từ Việt Nam du khách có thể bay đến rất nhiều phi trường quốc tế của Mỹ. Nếu đến Cali thì có phi trường San Francisco và Los Angeles, đến vùng New England và thủ đô thì có phi trường JFK ở New York và phi trường Ronald Reagan ở Washington DC, vùng hồ lớn thì có phi trường Ohare ở Chicago, xuôi xuống phía Nam thì có Hartsfield Jackson ở Atlanta, vào sâu giữa nước Mỹ thì có Fort Worth ở Dallas và George Bush ở Houston… Đây là nói chuyện về những chuyến bay từ Việt Nam vào Mỹ quá cảnh qua mấy phi trường Đông Nam Á và Hongkong, Đài Loan, Korea, Nhật Bản. Còn nếu bay từ khắp thế giới tới Mỹ thì có không biết bao nhiêu mà kể những phi trường quốc tế khác nữa sẽ là điểm đển cho du khách nhập cảnh. Mình mua vé của China Airlines vì giá rẻ hơn so với các hãng khác và vì muốn ghé thăm Cali trước khi sang bờ Đông nên mới lấy chuyến Sài Gòn- Los Angeles. Trong đầu tính toán đến Cali nhìn qua Little Saigon cho biết thì từ Los xuống là gần hơn cả, vậy nên mới lâm vào cảnh lần đầu tiên thấy xứ Mỹ đã thất vọng ê chề, chứ nếu không bay vào Los mà vào San Francisco thì cảnh vật hoàn toàn khác: Đẹp như tranh vẽ luôn!

Sau này khi khám phá dưới mặt đất thăm thú Cali khắp chốn mới tỏ là đoạn tàu bay tiến vào đất liền chính là nơi toàn núi đồi cằn cỗi của tiểu bang này. Dải cát này chạy từ bờ biển phía Tây kéo dài tới tận tiểu bang Nevada, rong ruổi trên các xa lộ thấy đồi trọc trùng điệp không biết bao giờ cho hết.

Những chuyến sau khi nhập cảnh vào San Francisco tàu bay sẽ vào từ mũi Point Arena, nằm về phía Bắc của vùng Vịnh khoảng 200km và sẽ bay dọc theo bờ biển xuống đến tận San Jose mới vòng lại hạ xuống phi trường SFO. Suốt dọc đường cảnh núi đồi xanh ngắt chen lẫn những thành phố nhỏ tuyệt đẹp nằm bên những bãi biển như Dillon Beach, Marshall , Stinson Beach …nhìn mãi không chán. Bay qua vùng Vịnh ngày nắng cũng như ngày có sương mù nhẹ, thấy cây cầu Cổng Vàng- Golden Gate vắt ngang trên eo biển đầy kiêu hãnh!

Còn những thành phố như San Francisco, San Rafael, Vallejo, Oakland… nằm trải dài hai bên bờ vịnh cũng đẹp mê ly luôn, nhà cửa khang trang chen lẫn những khoảng xanh thấy đúng những nơi để sỗng và thư giãn.Từ đó xuống tới San Jose khoảng 60-70 km là hàng loạt những thành phố nhỏ như San Bruno, Redwood, Palo Alto …với những biệt thự xinh đẹp nằm trên những con phố bên đồi sạch sẽ hoặc nằm trong những rừng thông đặc trưng của vùng Bắc Mỹ vừa trong xanh vừa thanh bình. Nói thật Đà Lạt mình không có cửa nào để so sánh cả!

Còn bên bờ Đông nếu du khách bay vào New York thì sẽ thấy những tòa nhà chọc trời dựng lên trên sông Hudson và sông East giống như những bức tường khổng lồ làm liên tưởng tới vách sông Trường Giang trong trận Xích Bích thời Tam Quốc. Mà bờ Đông nước Mỹ còn xanh hơn bờ Tây nhiều, như ở Washington DC và vùng phụ cận thì rừng bao phủ khắp nơi nơi, nhìn ngắm rừng cây và thành phố hẳn du khách sẽ ngạc nhiên tự hỏi là không biết nên gọi là phố ở trong rừng hay rừng ở trong phố đẹp mê mẩn lòng người! Bay vào Chicago hay mấy thành phố nằm trong nội địa Mỹ cũng vậy, tha hồ ngắm cảnh từ trên cao và cảm nhận vẻ đẹp cũng như sự giàu mạnh của nước Mỹ. Nơi nào cũng đầy màu xanh mà nhà cửa, phố phường, công viên…đẹp và hài hòa như là môn nghệ thuật sắp đặt vậy. Từ trên cao quan sát, có thể có những góc khuất xấu xí của nước Mỹ mình không thấy được, nhưng với những gì chừng kiến thì đại thể rất có ấn tượng với Hợp chúng quốc.

Nhưng đấy là chuyện dài của “cao thủ ba lô”, còn bây giờ thì đạp đất xứ cờ hoa và lang thang Cali trước đã.

Mục lục “Đi ba lô trên đất Mỹ”.

Tương lên cho đỡ quên. Lâu nay nói sắp xếp dần mà làm biếng sợ lun…    

Lời mở đầu:      Tổng quan về nước Mỹ

Phần 1:           Lang thang Cali

1. Bay vào đất Mỹ,thất vọng ban đầu!

2. Bị đóng thuế ở LAX

3. Xuống Little SGN

4. Một gia đình Hố Nai

5. Chợ trời Golden West

6. Đi lễ nhà thờ St.Barbara

7. Một lèo lên Bắc Cali

8. Thung lũng hoa vàng

9. Bao la vùng vịnh

10. Ngủ bụi bến xe

11. Ăn chơi ở San Diego

12. Cỏ cháy bao la và dịu dàng phượng tím

Phần 2:          Băng ngang nước Mỹ

1. Xuất phát từ Los.

2. Phượng hoàng trên sa mạc

3. Aberquerque, dừng chân dọc đường New Mexico

4. Amarrillo, cửa ngõ vào Texas

5. Route 66

5. Thăm VN Center ở Lubbock

6. Houston trù phú?

7. Kỷ niệm với cây gậy đỏ: Lội bộ 16 km

9. Mobile, nhộn nhịp tàu biển

10. Pensacola beach, ra biển phải đeo kính

Phần 3:           Xanh tươi bờ Đông

1. Xứ sở của Cá Sấu

2. Quê hương của “Cuốn theo chiều gió”

3. South Carolina, rừng trong phố hay phố trong rừng

4. North Carolina, flying state

5. Đường lên thủ đô từ Richmond

6. Chiều thanh bình Washington DC

7. Ghen tỵ với cư dân Eden?

8. Newyork-Bê tông và những chiều thẳng đứng

9. Central park- Đáng mặt anh tài

10. Maxon-Dison line

11. Lỗi hẹn Boston?

12. Made in Main, Lobster!

Phần 4:      Hành trình phía trên, nửa đường bỏ cuộc

1. Những garage ở Sanfrancisco

2. Sacramento- Lá rụng tơi bời

3. Hồ muối giữa sa mạc

4. Chẳng thấy gì ở Wyoming

5. Những người Nhật ở Denver

6. Mênh mông lúa mì

7. Thăm cửa ngõ miền Tây

8. Phương Bắc chớm đông

Phần 5:      Dọc sông Mississsipi

1. Chỉ là con sông dài?

2. Arkansas

3. Quê hương Elvis

4. Đất đen ở Misissipi

5. Thăm New Orleans, nhị bất quá tam

6. Nửa tấm bưu thiếp ở Billoxi

6. Blue réo rắt trong mưa dầm phương Nam

7. Master of Dragon

Phần 6:      Hành trình phía dưới

1. Xuất phát từ San Diego

2. Mexicali, nửa Mexico nửa Cali?

3. Ngạc nhiên Tucson

4. Elpaso, bước một bước qua Mexico

5. Gặp lại San Antonio

Phần 7:     Nước Mỹ không như hình dung

1. Golden Gate bridge chỉ có một tầng

2. Sanjose và Sandiego

3. Phố Tàu xứ Mỹ không bằng Chợ Lớn?

4. Đồi Hollywood chìm lỉm

5. Sa mạc màu nâu

6. Florida không có sòng bài

7. Ngũ giác đài, kế bên mà không hay

8. Lặng lẽ Nhà Trắng?

9. Nỗi đau giữa lòng nước Mỹ.

10. National Mall

11. Downtown xứ Mỹ

12. Không có trẻ em nào

13. Little Saigon không phải quận Cam

14. Tượng Nữ Thần Tự Do sao được đặt ở Newyork

15. Đảo Liberty và đảo Elic

16. Greyhound bus

Phần 8:       Tản mạn nước Mỹ

1. Bao la những phi trường

2. Cưng hơn cưng vợ?

3. Đường xa vạn dặm

4. Những khu phố Việt

5. An giấc ngàn thu

6. Nụ hôn trên cầu cảng

10. Qua cầu 25 phút, qua hầm lâu lâu phút

11. Nước Mỹ nhìn từ trên cao

12. Chỉ có một mình?

13. Vịt đi khoan thai

15. Sư tỷ ba lô

16. Biệt thự hây nhà cấp 4

19. Trang phục lung tung?

16. Nghề Nail

20. Ăn đã lư rồi tập luyện?

21. Đám cưới Việt, đám cưới Mỹ

22. Nửa đêm ngoài phố

23. Cờ bạc là một thú đau thương

24. Xem sexy show

25. Chơi ván trượt

26. Mua sắm mùa Thankgiving

27. Love và stupid

28. Tiết kiệm nhưng hay quên xài?

29. Sao nhiều mênh mông quá

30. Dạo chơi trong rừng Bắc Mỹ.

Phần 9:        Những người Mỹ tình cờ

1. Màu đen áp đảo

1. Mũi tẹt da vàng

1. Những người Ả rập

2. Thank you,my friend

3. Chú mới sang hả?

4. Tôi sẽ đưa anh đi

5. Bà chị áo hồng

6. Ve chai

7. Xe lôi xứ Mỹ

8. Ăn xin hay homeless?

8. Người đàn bà hỏi why?

9. Người Mỹ lạnh lùng?

10. Quả chuông Mỹ quốc

11. Những người Việt an phận

14. Honey! Baby!

15. Ba lô nhí và công dân 18 tuổi.

16. Những vị bô lão

17. Nghe còi hú đừng thấy bất an!

Phụ lục:        Chuẩn bị và hành trình

1. Lấy visa

2. Hành lý, bao nhiêu cho đủ

3. Xuất cảnh và transit

4. Bay qua đại dương

5. Đạp đất chú Sam

6. Cơm bờ ngủ bụi đừng đổ bệnh

7. Tới lui đây đó

8. Tiếng Anh vụn!

9. Đừng đi một mình!

10. See you… Amelika!

 

Một thành phố nằm trên hai tiểu bang nước Mỹ.

Texarkana là thành phố đặc biệt và duy nhất trên nước Mỹ vì nó nằm trong hai tiểu bang cùng lúc.

Ai đến Texarkana cũng hay chụp kiểu hình một chân đứng trên Texas, chân kia đứng trên Arkansas phía trước 1 tòa nhà liên bang duy nhất ở Mỹ nằm ở cả 2 bang

  (Hình: Joe Shlabotnik, Flickr Creative Commons
Ai đến Texarkana cũng hay chụp kiểu hình một chân đứng trên Texas, chân kia đứng trên Arkansas phía trước 1 tòa nhà liên bang duy nhất ở Mỹ nằm ở cả 2 bang)

 Có thể nào bạn có mặt cùng một lúc tại hai nơi? Chắc chắn được, nếu bạn cư ngụ tại thành phố Texarkana, ở miền tây nam nước Mỹ, nằm giữa biên giới Texas và Arkansas.

Về nhiều mặt, Texarkana là một thực thể, nhưng là hai thành phố khác biệt nhau: Texarkana phía Texas, dân số 36 ngàn người và Texarkana phía Arkansas, dân số khoảng 30 ngàn người.

Đây không phải là hai thành phố sinh đôi. Đúng hơn là hai thành phố dính liền nhau, nối kết chỉ bằng một con đường lớn duy nhất.

Đại lộ State Line chạy xuyên qua một khu vực trung tâm chung của cả hai nơi, và chấm dứt tại một tòa nhà liên bang có tính cách lịch sử, vì cũng như con đường, tòa nhà này nửa thuộc Arkansas, nửa thuộc Texas.

Phía trên lầu tòa nhà là tòa án. Chiếc ghế của chánh án đóng đinh thật chặt xuống sàn để bảo đảm ông hay bà chánh án cũng ngự trị trên hai tiểu bang.

Bên ngoài, đại lộ State Line được sơn phết lằn ranh và có dấu hiệu rõ ràng, du khách hay chụp kiểu hình một chân đứng trên Texas, chân kia đứng trên Arkansas.

Nhưng nếu bạn hỏi hầu hết cư dân ở đây thì họ nói chỉ có một Texarkana.

Người dân thành phố phía bên Texas và người dân phía bên Arkansas thường đi cùng một nhà thờ, cùng rạp hát, cùng những cuộc diễn hành và cùng những khu buôn bán. Tuy nhiên, mỗi bên đường ranh có thị trưởng riêng, cảnh sát, sở cứu hỏa và trường trung học riêng.

Hầu hết những trung tâm mua bán và nơi mua bán xe ôtô nằm về phía Texas, và hầu hết những ngành công nghiệp, kể cả nhà máy sản xuất vỏ xe Cooper, thuộc phần đất Arkansas.

Có những cửa hàng bán rượu bên phía Arkansas, nhưng về phía Texas bạn không thể mua rượu.

Bang Arkansas đánh thuế lợi tức đối với cư dân trong khi Texas không có thuế này. Để đảm bảo là mọi người phía Arkansas không vượt qua đường ranh sang Texas để tránh thuế, Quốc hội Arkansas thông qua một đạo luật miễn trừ. Nếu bạn là một người Arkansas sống trong khoảng giới hạn của thành phố Texarkana, bạn không phải trả thuế lợi tức của bang Arkansas.

Dù sống bên bang nào, người Texarkana đều cần đến lẫn nhau. Phi trường nằm về phía Arkansas còn hầu hết trường đại học và cơ sở y tế đều ở phía Texas.

Texarkana có khẩu hiệu thu hút du khách: “Chúng tôi là Texarkana, USA, sinh hoạt ở đây lớn đến độ phải trải dài hai bang.”


Ted Landphair -VOA ngày 2 tháng 9 năm 2011, (thanhhồng xin phép phổ biến hộ!)


An giấc ngàn thu!

(Tặng cho chính mình!)

Mấy năm trước, hồi qua Mỹ lần đầu miềng vào Cali. Nhớ lại khi đó nguyên tuần đầu miềng toàn ngủ ngày đêm thức, dật dật dờ dờ vì vụ thay đổi múi giờ. Ngủ dậy lúc nào nhà cửa cũng vắng hoe, thiên hạ đi làm hết.

Có hôm rảnh rỗi chẳng biết làm gì nên lấy xe đạp đi vòng vòng quanh Little Saigon. Đạp ra Bolsa rồi lang thang vào Phúc Lộc Thọ, chán rồi qua đường Beach.    

Ngay gần ngã tư Bolsa- Beach thấy một công viên thật đẹp. Vậy là đạp vào. Khi đi qua cổng cũng chưa biết là nghĩa địa vì thấy ghi “Westerminster Memorial Park” tức là Công viên tưởng niệm thành phố Westerminster. Vào bên trong mới biết là nơi yên nghỉ của phe ta…

Tiếng Việt mình nếu nói bãi tha ma với nghĩa địa nghe hơi sợ sợ.

Nghĩa trang thấy đỡ sợ hơn.

Nhưng vào nơi an giấc ngàn thu của người âm xứ Mỹ này thật không biết nên gọi tên gì cho chính xác. Chắc vẫn phải gọi là “công viên tưởng niệm” chứ không gọi nghĩa trang được. Vì nói thật hình như nó đẹp còn hơn (chữ) công viên nữa. Từ nhỏ đến giờ chưa từng thấy cõi âm nào mà đẹp như vậy dù đi mây về gió cũng nhiều và từng thăm các nghĩa trang khắp nơi!

Cõi âm này chia làm nhiều khu. Có khu bia mộ cao hơn mặt đất một chút nhưng không nhiều, còn lại thấy toàn các khu đặt bia nằm sát cỏ. Có mộ thấy đặt ghế đá để người thân ngồi tâm sự với các ‘linh hồn”? Mấy mộ đó là của người Châu Á. Mộ của người Mỹ thân nhân ngồi bệt trên cỏ luôn.

Thấy rất nhiều mộ có cắm cờ Mỹ. Phía trong sâu, giữa nghĩa trang có mấy khu nhà để đặt bình tro kèm ảnh và rất nhiều hoa, tươi có khô có. Ở ngoài đường nhìn vào khó biết công viên này là chốn an nghỉ của người cõi âm… Vào trong nhìn bia mới ngộ ra. Thấy các bia mộ ghi đủ loại tên tuổi hợp chủng tộc, từ Việt đến Hoa rồi Ấn Độ, Âu, Mỹ…

Hôm miềng vào đó sau ngày Mother Day nên khắp cõi âm hoa tươi và bong bóng khoe sắc đẹp vô cùng. Thấy ghi trên bong bóng và những dải băng giấy toàn những lời yêu thương… Nghĩ dân Mỹ cũng tình cảm và sâu sắc biết bao nhiêu. Đâu phải chỉ người Việt mới tình cảm và có đời sống tâm linh phong phú.

Nhủ thầm sau này miềng die rùi mà được ghi mấy câu như vậy cũng mãn nguyện! Mà vào chốn này thấy cũng ít sợ chết vì cõi âm này thanh bình quá. Mát mẻ, xanh tươi hoa lá cây cối bạt ngàn không hiu quạnh tí nào. Gặp như ở Việt Nam giữa thành phố mà có khoảng xanh như vầy thì dù là không gian của người cõi âm nhưng sinh viên cầm sách vở vào ôn bài thì tuyệt vời. Còn không sáng chiều dân tập thể dục vào chạy bộ cũng sướng… Miềng nghĩ bụng mai mốt nếu không được lên thiên đàng mà vào nằm mấy chỗ như vầy chắc cũng ổn ổn?! An giấc ngàn thu như vầy mới gọi là… Như Việt nam mình đất chật người đông sau này chắc không có chỗ chôn, chui hết vào lọ mà nằm cho rồi… (Thôi không lo xa quá làm gì!)

Miềng cứ tha thẩn trong đấy đến sập tối mới về. Ra đến ngoài mới biết cổng khóa từ bao giờ. Nghĩa trang vắng người nên bảo vệ họ đâu nghĩ có một tên Việt Nam khác thường nghiêng ngó cõi âm trong trong bóng tối. Báo hại miềng đạp xe nguyên một vòng nghĩa trang mà không thấy lối ra nào khác. Chẳng lẽ ngủ qua đêm tâm sự với phe ta? Để xem thử ma Mỹ có khác gì ma Việt Nam không? Đọc truyện liêu trai thấy hồ ly xứ Trung Quốc đẹp mê mẩn cả người, có lẽ ma Mỹ trắng còn đẹp hơn không chừng? Bụng nghĩ vậy nhưng cũng không chắc có đủ vốn tiếng Anh để tâm sự cùng giai nhân cõi âm…

Nói chơi cho vui chứ đâu dám la cà lâu, sợ về trễ quá người ở nhà lại đăng tin trẻ lạc nên quẳng xe qua tường rồi leo như khỉ thoát ra ngoài.

Về nhà kể chuyện ai cũng tròn xoe mắt, không ngờ tân binh mới qua Mỹ mà dạn dĩ và khám phá lẹ wá!

Đâu ai biết đó là nghề của chàng!