Advertisements

Archive

Archive for the ‘ABC lối sống Mỹ…’ Category

Đảng dân chủ lờ đi lý do thực sự khiến người Mỹ chọn Donald Trump?

Tác giả, một thành viên Đảng Dân chủ viết về nguyên nhân thực sự khiến Đảng Dân chủ thất bại trong cuộc bầu cử. Theo tác giả, đến tận bây giờ Đảng Dân chủ vẫn không chịu chấp nhận sự thực này.

Vào tuần trước dư luận Mỹ đã nổi sóng tranh luận khi các nhà hoạt động đảng Dân chủ cho xuất bản một ấn phẩm trong đó nêu lý do tại sao họ lại thua cuộc trong chiến dịch bầu cử tổng thống năm 2016.

Lập luận cho sự thất bại của họ là gì? Họ cho rằng cử tri Mỹ lựa chọn Tổng thống Trump vì họ “lo sợ đa dạng hóa”.

Các tác giả của quan điểm nêu trên, sống ở New York và San Francisco, đã kết luận rằng những người ủng hộ bà Hillary Clinton là “giới thượng lưu” và chấp nhận một “xã hội mở cửa” trong khi dân ủng hộ ông Trump là “nam giới da trắng theo Cơ đốc giáo“, sống trong các thị trấn nhỏ đóng kín của Mỹ và không được giáo dục đầy đủ.

Thông điệp của những người này rất rõ ràng: Đảng Dân chủ đã thua vì phải đối mặt với những kẻ ngu dốt.

Đối với những người theo đảng Dân chủ sống ở vùng nông thôn Mỹ như tôi, các nghiên cứu như thế này không có gì mới. Chúng tôi đã quen với việc được mời tham gia vai Barney Fifes trong các show ca kịch hiện đại. Chúng tôi đóng các nhân vật xấu xa nhằm giải thích cho việc Đảng Dân chủ thua trong tranh cử hoặc đi dọa cho cử tri sợ không dám đi bỏ phiếu.

Nhưng thực tế thì đau lòng hơn thế và ngay cả những người Dân chủ thông minh nhất, dù đủ thông thái để nhận thấy sự sụp đổ trong tư tưởng của đảng cũng quyết quay mặt làm ngơ.

Vậy tại sao đảng Dân chủ thất bại? Hãy nhìn vào kết quả thăm dò sau khi cử tri rời hòm phiếu (exit poll).

Đó chính là vấn đề kinh tế.

Các khu vực bỏ phiếu cho bà Clinton đóng góp 64% giá trị của nền kinh tế Mỹ. Nói cách khác, hầu hết những người có lợi thế tài chính – những người giàu, có đặc quyền – hậu thuẫn Đảng Dân chủ.

Các hạt quận còn lại chỉ đóng góp 36% tổng sản lượng kinh tế Mỹ đã bỏ phiếu cho Trump. Nói đúng hơn, các khu vực này cũng là quê hương của đa số ngành sản xuất của Mỹ, hoặc những gì còn sót lại của nó.

Kể từ năm 2000, nước Mỹ đã mất hơn 5 triệu việc làm trong ngành sản xuất. Tự động hóa công nghiệp là một phần nguyên nhân, với việc robot thay thế con người hiện diện trong các nhà máy. Rõ ràng, các công ty Mỹ thích điều này vì lao động của họ là máy móc và không cần có công đoàn.

Tuy nhiên, những thủ phạm lớn nhất khiến người Mỹ mất việc là những nghị sĩ Đảng Cộng hòa và Tổng thống Bill Clinton. Gần 20 năm trước, các chính trị gia này đã nỗ lực hết mình để bảo đảm việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Đó là một quyết định đã cắt cổ kinh tế đối với nhiều người và cộng đồng dân cư mà sau này đều trở thành những người ủng hộ Trump.

Trong khi đó, Cộng sản Trung Quốc và những khu vực sau này ủng hộ Clinton đã thu được các khoản lợi nhuận khổng lồ.

Làm thế nào chúng ta có thể ngu ngốc như vậy? Sự đổ lỗi này hoàn toàn phù hợp với quan điểm của các nhà kinh tế. Rất nhiều người đã thuyết phục giới lãnh đạo chính trị của chúng ta tin vào ý tưởng rằng thương mại tự do sẽ ‘nâng mọi con thuyền lên’.

Nhưng hóa ra, có thuyền lên nhưng cũng có thuyền chìm.

Thay vì thừa nhận nguyên nhân ngày càng hiển nhiên này, Đảng Dân chủ bám chặt lấy lý do thất bại là vì nước Mỹ chia rẽ chủng tộc và màu da. Sau tất cả, những người thuộc giai cấp công nhân da trắng đã bỏ phiếu cho Trump với con số chưa từng có. Nhưng một lần nữa, sự thật không phải là ở đây.

Tại các vùng nông thôn, thăm dò exit poll cho thấy cử tri bỏ phiếu cho Trump đã vượt trội hơn Obama, Clinton, và cựu ứng viên đảng Cộng hòa Mitt Romney, kể cả số người Mỹ La tinh cũng như người da trắng. Những người ủng họ Trump bao gồm cử tri gốc Tây Ban Nha ở Texas, New Mexico, Colorado, Nevada và Arizona.

Nhưng sao có thể vậy chứ? Người dân gốc La tinh cũng sợ sự đa dạng ư? Tất nhiên là không. Họ sợ thất nghiệp.

Bất chấp những lý luận về bản sắc chính trị, người gốc La tinh là các cá nhân và họ phải nghĩ cho mình. Giống như những người da trắng sống tại các thị trấn nhỏ Mỹ, những người La tinh nông thôn có trình độ học vấn thấp. Họ không thể kiếm được công ăn việc làm tốt. Và họ thường nghèo khó.

Thật đáng buồn, họ vẫn dậm chân ở lại theo cách đó. Có những thông số thống kê cho thấy một xu hướng rằng khi bạn rơi xuống mức đáy tài chính – đặc biệt lại sống ở những thành phố kinh tế đìu hiu – bạn thường bị mắc kẹt ở đó.

Nhưng đừng bận tâm, bởi đối với các tác giả Dân chủ của nghiên cứu trên, việc dễ dàng hơn nhiều là tẩy trắng tất cả các nạn nhân La tinh và ném họ vào bãi rác bầu cử cùng với những người anh em da trắng thất nghiệp của họ.

Tất nhiên, dùng lá bài chủng tộc không phải là chiến thuật mới. Có một hàng dài những người đảng Cộng hòa và Dân chủ biết làm thế nào để chơi trò chơi nguy hiểm này.

Nhưng với những lãnh đạo đảng Dân chủ của tôi, họ đã đưa trò chơi này lên đỉnh điểm.

Năm 2008, Tổng thống Barack Obama tuyên bố rằng những người ôm giữ hình ảnh nước Mỹ nhỏ hẹp là “cay đắng” và “bám víu vào súng ống hoặc tôn giáo hoặc chống đối những người không giống họ.” Vào thời điểm đó, Hillary Clinton đã mô tả chính xác ông này như  một kẻ “phân biệt giai cấp thượng lưu“. Nhưng bất chấp lời lẽ xúc phạm của Obama, rất nhiều trong số những người bị mô tả là “kẻ phân biệt chủng tộc và những người bài ngoại” vẫn bấu víu và mặc kệ mà bỏ phiếu cho ông ta, không phải một mà là hai lần. Hóa ra, những người Mỹ chúng ta ở nông thôn thật biết cách tha thứ.

Thế mà tám năm sau, đảng Dân chủ đã lặp lại trò lố này lần nữa. Bà Clinton đã tăng gấp đôi cấp độ so với sự miệt thị của ông Obama khi buột miệng nói ra từ (mà bây giờ có lẽ vẫn đang ám bà ta – ND): “deplorable – những kẻ xấu xa đáng thương hại“. Cũng chẳng trách khi chính bà và ông chồng – cùng với rất nhiều đảng viên Cộng hòa – đã khiến cho những cử tri này rơi vào tình trạng ‘khốn khổ đáng thương hại’ sau những thỏa thuận thương mại triền miên với Trung Quốc.

Đối với độc giả cánh tả từng nhảy dựng lên với những lúc ông Trump có phát ngôn bị cho là phân biệt chủng tộc hay nỗi sợ bài ngoại của đảng Cộng hòa, hãy để tôi nói rõ ràng rằng: Tôi không bảo vệ ông Trump. Tôi chỉ quan tâm đến việc giải thích tại sao ông ấy là tổng thống của chúng tôi. Và điều đó cũng là để nghiên cứu lý do tại sao đảng Dân chủ của tôi thất bại.

Tất cả đều quy về một vấn đề: Nếu cử tri không thể tìm được công việc làm có nhân phẩm – khi họ đã từ bỏ hy vọng mà ôm lấy điếu thuốc phiện – tại sao họ lại không bỏ phiếu cho một người sẽ thổi tung tất cả?

Trong năm 2016, những đứa trẻ mồ côi của nền kinh tế Mỹ không còn gì để mất. Bỏ phiếu cho Trump biết đâu có thể giúp họ đạt được một điều gì đó.

Và như vậy, hỡi những người bạn tự do (liberal) của tôi, đó chính là giải thích về người Mỹ và thái độ chính trị của họ. Người Mỹ ở Vành đai Công nghiệp Rỉ Sét và các ‘thị trấn nhỏ’ đang tìm kiếm một kẻ phá rối. Còn chúng ta lại trao cho họ một chính trị gia chuyên nghiệp với hứa hẹn về nhiều thỏa thuận thương mại tồi tệ hơn và một loạt các vấn đề niềm tin.

Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi người hàng xóm của tôi đã bầu cho một chính trị gia tay mơ với một tài khoản Twitter ầm ĩ .

Thật dễ hiểu.

Tất cả những điều này làm cho đảng Dân chủ chỉ còn một lựa chọn. Chúng ta có thể nhấn mạnh tiếp vào sự chia rẽ của cái gọi là “chúng ta chống lại họ” hoặc ta có thể tìm thấy cảm hứng và một hướng đi mới, học hỏi từ quá khứ chưa xa lắm của chính cái đảng này.

Các nhà lãnh đạo như Tổng thống Kennedy và Chủ tịch Hạ viện Tom Foley đại diện cho một thời kỳ khi đó đảng Dân chủ đã làm được một điều đặc biệt cho người Mỹ. Chúng ta đã chiến đấu cho số đông Main Street chứ không phải Wall Street. Chúng ta đã phá sản các chính phủ hiếu chiến độc tài chứ không phải gây thiệt hại cho các ngành công nghiệp của Mỹ.

Và khi đó, chúng ta mở rộng vòng tay với công nhân Mỹ, chứ không phải cho họ cái tát vào mặt.

Vì lợi ích của đất nước này, tôi hy vọng Đảng của chúng ta sẽ trở lại trong tương lai. Nếu Trump thất bại hoặc không đáp ứng được mong muốn của cử tri, nước Mỹ sẽ cần những nhà lãnh đạo chu toàn bước lên.

Chúng ta cần sẵn sàng.

Bryan Dean Wright

Bryan Dean Wright là cựu nhân viên CIA và là thành viên của Đảng Dân chủ. Ông là tác giả của nhiều bài xã luận về các vấn đề chính trị, an ninh và nền kinh tế quốc gia.

Minh Tâm chuyển ngữ

http://trithucvn.net/the-gioi/dang-dan-chu-lo-di-ly-thuc-su-khien-nguoi-chon-donad-trump.html

Advertisements

ID là gì? SS là gì? Sống ở Mỹ…

Anh oi, anh cho em hoi chut xíu nua duoc khong anh ?
Anh giải thích dùm em số ID la gì ? Số S.S là gì ? 2 so nay khác nhau ra sao? Lúc nào cần lấy ID , lúc nào cần lấy S.S ? Và đi lấy số ID ở đâu ? Lấy số S.S ở đau ?
Tại vì em nghe moi nguoi nói 1 kiểu em rối rắm nen khong hieu gì hết, em hỏi anh cho chắc ăn , cám ơn anh.

Vy Truong

ID

ID đọc theo tiếng Anh-Mỹ là Ai đi!

Là chữ viết tắt của Identification: Nhận dạng cá nhân, nhận dạng nhân thân tức là về bản thân của 1 người, tên tuổi thế này, mặt mũi thế này…

Kiểu như Chứng Minh Nhân Dân của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

ID Card là Thẻ nhận dạng cá nhân.

ID Number hoặc ID Card Number là Số thẻ nhận dạng cá nhân.

Trong cuộc sống hay được nói tắt là ID. Chẳng hạn như “Anh chị có mang theo ID không?”

Vì ID là một sự nhận dạng cá nhân nên có nhiều loại thẻ hoặc giấy tờ có  kèm theo hình ảnh có thể thể hiện được điều đó.

Ở Mỹ có nhiều loại ID được sử dụng trong đời sống hàng ngày…

Bằng Lái Xe Driver License là ID phổ biến nhất, Hộ Chiếu cũng phổ biến. Rồi Thẻ Xanh, Giấy Phép Làm Việc, Thẻ Quân Nhân…

Có những người không lái xe thì có thể lấy ID không thôi để sử dụng trong đời sống hàng ngày nếu họ không có những loại giấy tờ thay thế khác như Passport hoặc Thẻ Làm Việc… ID này thực sự là ID,tức là tên gọi của nó là Identification Card. Có những người không có nhu cầu lái xe và việc lấy bằng lái khó quá nên họ chỉ cần lấy ID thôi…

Bằng Lái Xe với ID Card thì do cơ quan thuộc về Giao Thông cấp, tên tiếng Mỹ là RMV-Registry of Motor Vehicles Cơ Quan Đăng Ký Xe Cộ.

Hộ Chiếu do Bộ Ngoại Giao Mỹ cấp.

Thẻ Xanh với Thẻ Làm Việc do Sở Di Trú thuộc Bộ An Ninh Nội Địa cấp.

Cứ bấm Google là ra hết. Mấy cơ quan đó ở thành phố nào cũng có. Hộ Chiếu thường mấy Bưu Điện hay đảm nhận cấp giùm Bộ Ngoại Giao còn mấy giấy tờ liên quan tới Sở Di Trú thì hay gửi bưu điện đến mấy địa chỉ được chỉ định theo quy định của Sở Di Trú…

Mẫu đơn các loại mỗi cơ quan mỗi khác, chắc phải có 1 bài viết riêng mới liệt kê ra hết được…

SS

SS hay được đọc phiên phiến là Sâu Sâu.

Là chữ viết tắt của Social Security, An Sinh Xã Hội.

Social Security Number là Số An Sinh Xã Hội.

Số An Sinh Xã Hội được cấp cho những ai mà có tham gia, dính líu, góp phần tới “Bộ Máy Tiền Bạc Hoạt Động Hàng Ngày” của toàn thể đất nước Mỹ.

Nói ra dài dòng lắm…

Ai mà có số An Sinh Xã Hội thì sẽ được nhận diện là 1 cá nhân tham gia vào nguồn tiền và nền kinh tế khổng lồ của nước Mỹ…

Ai hiểu được thì hiểu!?

Có số này thì sẽ được nhận diện thu nhập để đóng thuế hoặc được hoàn lại thuế, số điểm tín dụng cao thấp để vay tiền mua xe cộ nhà cửa, được hưởng những quyền lợi hoặc trợ cấp mà nước Mỹ có thể cho…

Một người hội nhập vào đời sống Mỹ theo visa định cư sẽ được nhân viên di trú ở phi trường hoặc biên giới làm thủ tục nhập cảnh và nước Mỹ sẽ gửi số An Sinh Xã Hội về cho họ theo địa chỉ đã cung cấp cho Sở Di Trú.

Một người vào nước Mỹ theo visa không định cư rồi chuyển diện làm việc hoặc xin Thẻ Xanh định cư sẽ được cấp Giấy Phép Làm Việc hoặc Thẻ Xanh. Sau khi có mấy giấy đó thì lên Cơ Quan An Sinh Xã Hội xin số SS.

Có Thẻ Xanh hoặc Work Permit thì được phép làm việc nhưng đi xin việc mấy công ty này kia phải có SS Number họ mới nhận vô làm vì có SS Number thì họ mới cho tên mình vô hồ sơ kế toán của họ được và thêm tên mình vô hệ thống khai thuế của họ được. Đi mở tài khoản ngân hàng cũng vậy, nếu không có SS thì vẫn mở tài khoản ngân hàng tạm để cất tiền nhưng chỉ là tạm bợ thôi. Nếu có SS thì ngân hàng họ phải mở 1 tài khoản mới có gắn với số SS đó cho mình đặng nước Mỹ có thể theo dõi tiền thu nhập của mình để biết đường đi của dòng tiền có chính đáng hay không có chịu thuế hay không và gắn liền với sự theo dõi điểm tín dụng tốt xấu của mình để hệ thống kinh tế Mỹ dễ nhận diện được mình trong bộ máy tiền khổng lồ của nước Mỹ…

Cơ quan cấp SS Number tên Mỹ là Social Security Administration. Địa phương nào cũng có luôn… Search trên mạng là lòi ra hết!

Mẫu đơn xin là SS-5!

 

Chào mừng đến nước Mỹ Welcome to the United States A Guide for New Immigrants

Nhà đi trên đường!

Nghe “nhà đi trên đường” thấy khó hiểu nhưng qua Mỹ rồi dễ thấy cảnh này.

Cả căn nhà to chà bá mà thật sự được chở chạy trên đường bon bon

Nể Mỹ thiệt lun! Read more…

Mỹ mạnh nhờ giáo dục gắn với thực tế và khai sáng.

Một hệ thống giáo dục thực sự dân chủ và khai sáng mới đào tạo ra các thế hệ công dân tốt và hình thành các thế hệ lãnh đạo tài năng tiếp nối.

Hệ thống giáo dục gắn với thực tế và khai sáng là trụ cột thứ ba

Vĩ nhân tiêu biểu và là lãnh tụ đóng góp lớn nhất cho quan điểm này chính là Thomas Jefferson, Tổng thống thứ 3 và tác giả Tuyên ngôn Độc lập. Jefferson cho rằng việc có bản hiến pháp tốt là chưa đủ, việc có các nhà người lãnh đạo giỏi, có tầm nhìn… cũng chưa đủ đảm bảo cho một quốc gia bền vững và thịnh vượng. Read more…

Người gốc Việt nuôi gà gia công: chồng gà, vợ nail, tiền vào như nước…

Lượng thịt gà to lớn của nước Mỹ cung cấp cho thị trường nội địa cũng như xuất khẩu ra thị trường thế giới là nhờ sự đóng góp của những trại nuôi gà gia công ở khắp những vùng nặng về nông nghiệp, như bang Georgia, Texas , Maryland chẳng hạn. Trong thời buổi mà giá lương thực tăng cao trên toàn thế giới, các nhà kinh tế đang cổ vũ cho chuyện quay trở lại với nghề nông, một số khá đông người Mỹ gốc Việt tại bang Georgia đã tham gia vào hoạt động kinh tế này từ 5, 7 có khi đến 10 năm rồi. Read more…

Mật nhiều ruồi ít, thiên đường của công ăn việc làm: North Dakota.

Tình hình kinh tế nước Mỹ mấy năm trở lại đây không mấy sáng sủa, tỉ lệ thất nghiệp cao, giá nhà xuống dốc, giá xăng dầu lên cao khiến giới tiêu thụ thiếu khả năng mua sắm nên càng đẩy kinh tế vào vòng trì trệ luẩn quẩn. Tuy nhiên không phải toàn thể nước Mỹ đều rơi vào tình cảnh bi quan như vậy. Để có một cái nhìn thật lạc quan, Câu Chuyện Nước Mỹ tuần này mời quí vị đến thăm một bang hiện được coi là nơi “mật nhiều ruồi ít”, Read more…