Advertisements
Home > ABC hội nhập và lối sống Mỹ..., Uncategorized > Thời gian không ngừng trôi!

Thời gian không ngừng trôi!

Nói câu này chắc dễ chọc cho nhiều người chửi. Tất nhiên là thời gian luôn luôn trôi đi rùi. Bây giờ là mấy giờ, xíu nữa là mấy giờ, năm nay 2012 năm ngoái 2011… đâu ai tranh luận cãi cọ làm gì?

Chợt đâm lẩn thẩn như vầy là do bữa nay lại một vụ đổi giờ. Tức là đã hết giờ mùa Đông chuyển qua giờ của những ngày Hè “ngày dài đêm ngắn”. Theo quy định cứ vào ngày Chúa Nhật thứ hai của tháng 3 thì thời gian lại được đổi, phe ta vặn đồng hồ lên một tiếng. Mình nhìn cell phone với máy tính thấy giờ đã tự động được đổi nên chỉ mất công vặn mấy cái đồng hồ treo tường. 
Ngủ dậy thấy 7g thì vặn lên thành 8g.
Lẩm bẩm sao thời gian trôi lẹ quá, mới hôm trước còn phàn nàn vụ buổi sáng ra đường trời còn tối, hơi sương lạnh lẽo vậy mà tới giờ đã 4 tháng trôi qua rùi. Bữa đó là ngày 7 tháng 11 của 2011.  
Đúng là bóng câu bay cái vù!
      
     
     
     
Nhìn trời nhìn đất thấy có vẻ như ngày chưa dài lắm nhưng cũng mẩm trong bụng chỉ vài hôm nữa là ánh nắng sẽ chui vào phòng từ sáng sớm khỏi ngủ nướng luôn. Khí hậu xứ ôn đới thay đổi thoáng chốc chỉ vài hôm là chuyển mùa rõ rệt. Đông qua Xuân đến thấy như diễn ra ngay trước mắt. Cây cối đã thấy nhú mầm khắp muôn nơi chỉ vài hôm là lá non lại mơn mởn xanh rợp khắp trời. Mấy con chim với đám sóc đã hiện ra quanh nhà, nhìn bọn này mới chợt thắc mắc mấy hôm tuyết lạnh không biết chúng trốn nơi nao. Ra ngoài sông thì mấy con vịt trời cũng đã trở về như báo đã tiễn Đông đi khuất. Cuối tháng 3 dưới Washington DC thiên hạ sẽ đi ngắm hoa Anh đào nở um xùm trong khi hôm nay mới ngày 11. Vậy là trong vòng 20 ngày từ nụ ra hoa sớm nở tối tàn “Rồi mùa Xuân có hoa Anh đào…” thấy rõ ràng thời gian đúng là không ngừng trôi.
    
                             
                
Nhìn lại mấy tấm hình đã chụp thực sự thấy khái niệm về thời gian ấn tượng khác hẳn bên Việt Nam mình, phong cảnh thiên nhiên thay đổi một trời một vực. Cảnh sắc xanh trắng xám vàng… chỏi nhau quyết liệt luôn. Nếu không nói là cùng một cảnh chắc chẳng mấy ai để ý. Như tấm  chụp cây cầu trong tuyết khi đó mình đứng trên mặt sông nên bấm được cảnh rông vô tư luôn vì sông đóng băng cứng như đất bằng vậy nhưng qua mùa Xuân muốn chụp lại cảnh tương tự  thật khó kiếm được chỗ đứng cho vừa ý vì cây cối um tùm, rậm rạp quá.
 Thiên nhiên luôn thay đổi như vậy nên con người cũng thấy phấn khích và có niềm tin và dễ thấu hiểu. Chẳng có buồn đau nào là mãi mãi mà cũng không có niềm vui nào là bất tận. Thu qua Đông tới hết Xuân sang Hè., mưa mãi rồi cũng dứt quan trọng là con người đừng mất hy vọng của mình…
Sao tự nhiên Triết văn Lý hồi nào không hay thế này?!
Xuân Hạ Thu Đông mau đổi như vậy nên cảm giác thời gian cũng rất lạ, một tuần trôi qua mau lắm. Thứ Hai có vẻ hơi lâu lâu thôi còn sang thứ Ba thì nối tiếp đến thứ Năm hồi nào không hay. Tối thứ Năm đã có vẻ ra cuối tuần rồi thêm một ngày Thứ Sáu nữa là lãnh lương. Mỹ làm việc tính giờ nên mỗi tuần mỗi trả chẳng mấy chốc là weekend xả hơi thấy cũng thảnh thơi. Sau hai ngày cuối tuần ăn chơi xong lại bắt đầu tuần mới nên chỉ có thứ Hai là thấy hơi dài rồi cứ như vậy hết mùa hết năm… Làm việc một ngày từ sáng tới chiều quay đi quay lại đã thấy hết ngày. Nhiều lúc mải làm mà sực nhớ phải ăn trưa rồi nhìn đồng hồ mới biết đã 2-3 giờ chiều. Đang giở tay làm mà đi ăn mất thời gian nên nhân công thường quyết định làm luôn rồi nghỉ sớm nhưng cũng không thấy đói. Có lẽ năng suất làm việc của tư bản rất bõ công khiến khi làm ai cũng mải mê quên thời gian? Cộng thêm xứ Mỹ nhiều ngày nghỉ Holiday nên làm việc cũng ít thấy ngán. Quanh năm gần như tháng nào cũng có ngày vui chơi chưa kể hai kỳ nghỉ chính mùa Đông mùa Hè nên có nhiều cơ hội tái tạo năng lượng?
                              
   
                           
                 
  Nghỉ lẩn thẩn không khỏi chạnh lòng rồi có ngày mình cũng ra bộ xương khô. Một năm 12 tháng như trong chốc lát mà tử vi nói mình thọ 96 tủi cũng chẳng là cái đinh gì. 
Chẳng mấy chốc cái ngày ý  tới liền! 
Thôi thì cứ coi như kẻ sợ chết cũng chính là người yêu cuộc sống vậy!
Advertisements
  1. Lê Hướng Nam
    17.01.2015 at 00:30

    Chào anh. Mình là Nam. Nam cũng từng đi Mỹ du lịch và thăm thân nhân 3 lần. Con gái lớn của Nam năm nay học lớp 7, cháu đã từng đi Mỹ một lần vào năm 2013 và giờ có ý định muốn qua Mỹ học, và Nam cũng muốn cho cháu đi nhưng về kinh tế thì về lâu dài sợ lo không nổi. May là hôm nay Nam đọc được bài viết này trên trang web của anh. Vậy anh cho Nam hỏi và tư vấn giúp Nam cách nào cho cháu qua học được bên Mỹ sao cho đỡ tốn tiền.

  2. Lê Hướng Nam
    17.01.2015 at 00:30

    Chào anh. Hôm nay may mắn Nam đọc được bài viết này của anh. Nam đã từng đi Mỹ 3 lần du lịch và thăm thân nhân, còn con gái lớn của Nam năm nay đang học lớp 7 và cháu cũng đã đi Mỹ một lần. Nay cháu có ý định qua Mỹ học tiếp nhưng Nam sợ về lâu dài vấn đề kinh tế không biết có đảm bảo được không? Vậy anh xin cho Nam hỏi và nhờ anh tư vấn cách nào để Nam có thể đưa bé qua Mỹ học mà không quá tốn chi phí. Nam thank anh nhiều…

    • 18.01.2015 at 00:30

      Mọi đứa trẻ trên đất Mỹ đều được đi học miễn phí đến hết lớp 12 mà!

  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: