Advertisements
Home > Thư viện - Tư liệu, Uncategorized > Người còn nhớ mãi hay quên lời?

Người còn nhớ mãi hay quên lời?

Mỗi lần quên lời một bài hát nào là mình lại nhớ đến câu này.

Mà thật ra đây là lời nhắn của một cô gái đến người yêu chứ không phải trách mình sao trí nhớ dạo này kém quá.

Hình như nhạc Ngô Thụy Miên thì phải.

Chẳng liên quan gì đến mình cả!

Nhưng mình vẫn thích hát câu này khi nặn óc nhớ không ra lời của một bản nhạc nào đó. Vả lại lời hát của bài này cũng rất hay.

Người còn nhớ mãi hay quên lờị?


Và người tìm đến giọng hát mơ hồ.
Vết bước năm xưa nay vương âm thầm.
Hàng cây mơ bóng bên đường
Gọi người khi nắng phai tàn
Gọi tình yêu vào lãng quên…….

Đâu đã già lắm để đụng đâu quên đó chẳng nhớ được bản nhạc nào tới đầu tới đũa.

Lúc nhỏ thích ca hát và thuộc được khối bài.

Đủ loại nhạc.

Nhạc vàng có, nhạc đỏ có, nhạc xanh cũng có.

Rồi tiền chiến, tình anh lính chiến, phản chiến, dân ca ba miền…

Chưa kể nhạc chế nữa.

Rồi hết nhạc nội đến ngoại, nhạc Anh nhạc Pháp đều có cả.

Qua Nga thì thêm mấy bản ốp, nốp, kốp nữa

Sau này ti toe học tiếng Nhật lại thêm tình ca kiểu như “vào mùa xuân có hoa Anh Đào”.

Chỉ có mỗi Cải lương với Chèo là cho qua.

Nhạc lính chiến của Hùng Cường mình thích nhất bài “Đám cưới nhà ai vui thật là vui, ăn vô ỉa ra tứ tung đầy nhà…”

Còn nhạc chế thì bản Cha cha cha “ Buông tôi ra vì tôi đã già rồi mà, tôi không buông vì tôi cũng già bằng bà…” rất ấn tượng.

Thêm bài “Má má, má má đầy giun kim” nhại theo ban nhạc Boney M cũng được hát hoài.

Vậy mà bi giờ quên tiệt.

Cấm nhớ được bản nào nữa.

Nếu có học thuộc rồi cũng chỉ được mấy hôm lại quên.

Chắc tại Karaoke nó làm lụt trí nhớ ca hát của mình?

Có lúc mình và đồng bọn định song ca trong mấy tiệc cưới người quen bản “Vùng trời bình yên” mà cả anh lẫn ả chẳng học thuộc được gì cả

Đồng thanh lú lẫn hết rồi!

Nhiều lúc ngồi xe đi lang bang ba lô muốn hát cho đỡ buồn mà đâu nhớ lời bài nào mà ngâm nga.

Toàn ư ử ư ử cứ như chó ốm ấy.

May hơn thì giở độc chiêu “vàng đen trắng” với “tròn vuông méo” ra thay lời nhưng hát kiểu ấy cũng chán vì chỉ đúng được nhạc thôi chứ không thay được lời hát. Mà ai hay ca hát thì biết rồi, phải hát lên lời mới có cảm xúc được.

Rõ ràng “Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về” nghe hay hơn nhiều “Tròn vuông vuông vuông, tròn méo vuông vuông tròn tròn”!?

Vậy mà ngày xưa hồi mới vào năm 1 Ngoại Ngữ Đà Nẵng, có anh chàng tên Phong học khóa trên ca nguyên một bản vọng cổ từ đầu đến cuối toàn “tròn vuông méo” làm ai cũng lăn ra cười. Tài thế không biết!

Sau này khôn ra rồi thì đi đâu cũng đem theo nguyên tập nhạc để giết thời gian. Kiểu đi băng ngang nước Mỹ mà cứ rong ruổi đường xa vạn dặm lẩm nhẩm được vô số bài thấy cũng vui. Vì xứ Mỹ đất rộng mênh mông nên ngắm cảnh chụp hình một lúc cũng không biết làm gì. Giở giói tập làm ca sỹ cũng có lý lắm. Nếu lời bài hát tiếng Anh thì học được cách dùng từ trong thơ ca của Anh ngữ nhân tiện biết thêm từ mới cũng lợi đôi đường.

Bây giờ sổ nhạc của mình cũng kha khá bài. Đa phần đều là những bài mình thích chứ không phải mấy bài hot.

Mình thấy âm nhạc hay với ai chủ yếu do cảm xúc riêng của mỗi người.

Tất nhiên thẩm định trên các mặt ca từ, giai điệu, ca sỹ thể hiện… cũng quan trọng nhưng đối với mỗi người bài hát hay hoặc không là do nhận thức, kỷ niệm riêng của họ.

Có nhiều bài người này thấy dở nhưng người kia lại thấy hay.

Có nhiều bài đặc sắc nhưng lại không nhớ được lâu như những bài rất bình thường…

Như bài “Gió về miền xuôi” mình thấy cũng bình thường và hơi sến nữa nhưng mình không quên bài đó vì một người bạn của mình tên Hùng Kẹo (nhà làm nghề kẹo ú) rất thích bài này và hát nó rất hay. Đi đâu hắn cũng chỉ hát một bản đó, tới bây giờ dễ đến hắn hát “Gió về miền xuôi” chắc phải 30 năm rồi.

Hoặc “Tình ngỡ đã phôi pha” mình thấy cũng hay vì mối lần gặp lại mấy bạn gái xưa lại thấy hơi xao xuyến (?!)

Rồi “Tôi xin người cứ gian dối nhưng xin người đừng rời xa tôi” (?)

Như thể nói hộ lòng mình vậy!

Mình thấy ai thích ca hát thật đúng là một sự khích lệ và an ủi rất lớn. Nếu bài hát có ca từ ý nghĩa nó làm cho người ta rung cảm nhiều hơn nữa.

Tất nhiên ca hát chỉ là một  trong nhiều sở thích của con người. Có người chẳng biết hát bao giờ nhưng lại chơi những thứ khác rất giỏi.

Cái này là do năng khiếu của mỗi người. Ở đây chỉ nói đến khả năng ca hát thôi chứ không đề cập đến luyện tập công phu bài bản như mấy lớp luyện thanh kiểu như ém hơi, nhả hơi hoặc súc nước muối…

Năng khiếu được tạo ra từ di truyền hoặc môi trường sống.

Như mình thích ca hát do Papa và Máma mình cũng thích văn nghệ văn gừng. Rồi trong nhà cũng có nhiều đĩa nhạc nên đã nghe từ lúc nhỏ. Cái hồi mà còn xài máy đĩa Liên Xô hoặc máy hát Akai, loại dùng băng cối to như cái tô ăn phở. Dù lỉnh kỉnh thế nhưng hồi ấy cũng nghe được khối loại nhạc. Cho nên nghe quen thì cũng biết ai hát đúng nhạc hoặc bị phô, lên giọng như thế nào cho suôn…

Chỉ tức cái có năng khiếu là thế mà sao giờ sắp già lại quên béng hết.

Có ai biết cách nhớ lời hát mau thuộc mà lâu quên không nhỉ?

Bày hộ cho với!

Advertisements
  1. No comments yet.
  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: